|  |
Matviet.com : Văn chương Văn chương | Ừ thôi em về! (Cập nhật: 8/3/2009) | Nhiều ngày sau, gã vẫn cố tái tạo lại trong suy tưởng cái-gì-đó gã khẳng định mình từng chạm vào nhưng không thành công. Những khung hình nhạt nhòa, vô hồn càng khiến gã thêm bức bối. "Ôi, cô gái, tôi yêu em mất rồi, hay nói đúng hơn là tôi đã trót yêu cái EM của em, đâu đó trong em, ngoài em hoặc cũng có thể chính là em". Gã nhớ ở khoảng giữa của hôm ấy và hôm nay, gã đã cố thiết lập một sự liên hệ. Đôi khi trong những điểm giữa nào đấy gã đã tự cười mình quá trẻ con khi tin vào duyên số và lại tự bào chữa ngay rằng ngay cả việc chúng ta nổi mụn nhọt cũng là định mệnh. Chẳng phải việc chàng trai Jamal Malik chiến thắng trò chơi truyền hình "Ai là triệu phú?" trong Slumdog millionaire cũng đã được định mệnh viết ra sao.
| Cái ly | Có một bài thơ cũ, viết từ tháng 12/2004 (Chính xác là viết xong vào ngày 21). Viết xong rồi... để đấy, cũng chẳng biết để làm gì. Anh F. yêu dấu bảo gởi cho Tiền Vệ đăng chơi, nhưng chẳng hiểu thế nào, tớ quyết định không gởi. Hôm nay tình cờ đọc lại, tự nhiên thấy vui vui nên post lên cho bà con đọc chơi. Ai không tranh thủ đọc, vài bữa nữa tớ xóa mất ráng chịu à nha! Tớ (tạm) gọi đây là trường phái "giữa hai hàng chữ" mà chính tớ cũng không chắc có phải tớ khai sinh ra không. Thế giới rộng lớn quá mà - biết đâu chẳng đã từng có anh tài nào đấy nghĩ ra cách này rồi cũng nên.
| Mưa đêm... | Sài Gòn đêm về sáng
Những hạt mưa xối xả xả xuống đời
vần vũ trên vai
tê cóng
Gã thư sinh chong đèn nhìn quá khứ qua mờ đục màu cà phê trộn cùng loại sữa rẻ tiền
hoang tàn khói thuốc
mệt nhọc âu lo
| Bỗng dưng anh thèm đi lang thang... |
Bỗng dưng anh thèm đi lang thang. Đến cùng trời cuối đất.
Để nhặt hết những cánh hoa vàng.
Đặt lên chiếc bàn nhỏ xíu.
Cạnh chỗ em nằm.
Những cánh hoa tội nghiệp. Mới sáng qua còn nở rộ trong vườn.
Bỗng dưng biến mất.
Em tôi buồn.
Thôi đừng buồn nữa. Em! | Linh tinh on the night | Tớ đọc Murakami (Tức là đọc Kafka on the Shore), tự nhiên nhớ anh QB iu iu quá! Ừ thì cũng rổn rảng ngôn từ, cũng phô phang kiến thức, cũng xài nhiều thuật ngữ, dẫn nhiều danh ngôn... cốt để cho thiên hạ giật mình rơi lộp độp vì choáng í mà. Theo chỗ tớ cảm nhận thì Murakami có một tham vọng to tổ bố - kiếm cái giải Nobel văn chương. Về điểm này thì y cũng giống như Trương Nghệ Mưu hay Trần Khải Ca ném ngồn ngộn "bề dày văn hóa Trung Hoa" vào phim để cố kiếm cái giải Oscar. Tuy nhiên, điểm khác biệt nằm ở chỗ trong khi Trương Nghệ Mưu khiến phương Tây bội thực với món "đậm đà bản sắc" thì Murakami thực dụng hơn - sử dụng những biểu tượng mang tính toàn cầu để độc giả dễ dàng tiếp nhận.
| | 1 |
|---|
|  | |