NỘI DUNG CHÍNH
Âm nhạc
Điện ảnh
Xã hội
Quảng cáo
Thùng rác
Cà phê .NET
Tình cảm
Trà đá IT
Thiện nguyện
Văn chương
Nhật ký cho em
Nobilinchu

Matviet.com : Tình cảm
Tình cảm
Yêu em là điều sai

Online lang thang, tình cờ tìm được cái này trên blog của một người không quen biết. Bạn cảm nhận thế nào, tớ không rõ. Tớ cảm nhận thế nào thì lúc này chưa nói được vì có hẹn hò với gái, phải đi. Tối về sẽ viết tiếp nha. Giờ thì coi chơi đi đã.

Bởi vì em là một người đàn bà

Có đôi lần em giận anh. Có đôi lần em trách anh đã không còn yêu em như ngày xưa nữa. Đôi khi em dỗi hờn; cũng không ít lần em lầm lì không nói mà anh không hiểu vì sao. Một đôi mắt u buồn, những ánh nhìn xa vắng. Cái cảm giác là một kẻ tội đồ khó chịu lắm em biết không? Cảm giác làm tổn thương em đối với anh còn đau hơn cả những lời trách móc hay những dỗi hờn. Có phải anh đã hết yêu em? Có phải anh đã quên nuôi dưỡng tình yêu của chúng mình? Hẳn là không phải như thế. Cho nên, xin em hãy hiểu cho rằng nếu như có một lúc nào đó anh làm em đau buồn thì đấy chắc chắn không phải là do anh cố ý. Tất cả những gì anh đã và đang làm cũng chỉ vì một lý do đơn giản: Chỉ vì em là... một người đàn bà.

Tình .NET

Cuộc sống luôn có hai mặt. Tốt và xấu, dở và hay, đúng và sai. Chúng tồn tại song song, bổ sung nhau hoặc tấn công nhau. Nếu trước đây, những con tim yêu thương thiếu điều kiện đến với nhau đã dùng cách tìm nhau qua báo, qua các câu lạc bộ kết bạn thì bây giờ, khi công nghệ hiện đại hơn, họ tìm nhau qua net nào phải chuyện chi kỳ dị. Kết bạn qua báo được ta chấp nhận thì cớ gì tìm nhau qua internet lại không? Và khi net đã là một phần tất yếu của mọi người nơi đô thị, bắt đầu lan cả đến tận những vùng quê xa xôi thì tại sao ta không thể tận dụng nó cho những nhu cầu tình cảm của mình? Tại sao lại không nhỉ?

Những đứa em trai: Trần Đức Huân

Le Hoang - Tran HuanTôi thường gọi em là Trần Huân và hy vọng rằng mọi người không nhầm em tôi với nhạc sĩ Trần Huân - một ông anh tôi quen. Nếu xét về thời gian thì tôi quen em chưa lâu - chỉ hơn 1 năm thôi. Nhưng trong hơn 1 năm ấy tôi đã biết đủ nhiều để nói với các bạn rằng em tôi xứng đáng để được tin cậy. Trong một xã hội khủng hoảng niềm tin, sự tin cậy có phải là điều cần được trân trọng? Tôi có nhiều em trai. Mỗi đứa giỏi trong một việc (Tôi sẽ lần lượt giới thiệu sau). Riêng Huân không tỏ ra đặc biệt xuất sắc trong lĩnh vực nào cả. Rời trường học, em có thời gian làm manager cho ca sĩ, dựng phim, chụp ảnh, buôn bán nhỏ, webmaster... đến giờ vẫn chưa rõ em mạnh nhất ở điểm nào. Song, nếu em được giao một việc, tôi cược là em sẽ làm xong mà không khiến ai phải phiền lòng về thời gian, hiệu quả.

Em...

Gã đi Bình Chánh, thăm một trại trẻ mồ côi. Thốt nhiên, trong gã dâng lên một mối đồng cảm kỳ lạ. Em mồ côi cha mẹ. Còn gã? Gã mồ côi những người bạn bên mình. Ai trong số những người đọc entry này một ngày kia sẽ không còn nhớ gã một thời được gọi bằng tiếng bạn? Ai trong số những người bạn sẽ nổ phát súng ân huệ vào đầu gã để tiễn một người "bạn" (trong ngoặc kép) về thế giới vô minh? Điều đó Chúa biết, Phật biết, Allah biết, Hùng Vương biết, nhưng gã thì không biết. "Chú ơi, bao giờ con mới được phát quà?" Gã tức sôi máu khi trên kia, những người dẫn chương trình vẫn bắt các em tham gia trò chơi (trò chơi khốn nạn - hát về gia đình hạnh phúc, về mẹ cha, khi các em đều là trẻ mồ côi) trong khi các em đang đói.

Đêm có tiếng thở dài

Câu chuyện về gã lang thang và cô thiếu nữ đã viết được vài chương, nhưng sao cứ thấy nó giả tạo quá. Nói cho đúng thì là nó... truyện quá. Gã lang thang trong đời thực không thế. Gã yếu đuối và cũng dễ vỡ như bất kỳ một gã nào trót sinh ra trong đời có tí máu văn chương. Gã cũng chẳng tự do, dù chỉ là một chút xíu tự do sáng tạo. Kẻ khốn nạn nào đã nói rằng blog là nơi bạn có quyền nói bất cứ điều gì bạn thích? Không! Blog, cũng như mọi thứ được viết, nói, in... ra đều phải được lọc qua một bộ lọc nhất định. Nó chỉ đơn giản là tin học hóa cuộc đời. Gã vẫn lang thang trong miền không gian trắng - thế giới vô minh của thực và mơ - thế giới gã tự tạo ra và giấu mình trong đó những mong sẽ được an toàn.

Mẹ ơi, con lạnh!

Chiếc tủ quần áo ba cánh bằng gỗ mun, đen bóng, chứa đựng trong nó là cả một shop thời trang bốn mùa. Xuân, hạ, thu, đông, và bất kỳ khi nào có dịp, mẹ đều sắm cho con những bộ cánh mới nhất, lộng lẫy và đắt tiền. Phim Hàn Quốc lên ngôi, trang phục của các diễn viên xuất hiện đầy trong tủ. Dòng nhạc hip-hop trở nên thịnh hành, mẹ sắm cho con đầy quần thụng, giày sneaker. Có những bộ con mặc vài lần rồi thôi ngay khi chúng vừa hoặc thậm chí chưa lỗi mốt. Cũng có những bộ con chẳng hề động đến, mặc cho chúng tủi phận khi không một lần được ôm ấp, chở che con. Mỗi khi con diện những bộ quần áo ấy lên mình là một lần mẹ tự hào rằng con của mẹ thật xinh, sành điệu. Khối chàng trai đa tình sẽ bám đuôi, dõi mắt theo con hoặc quỳ dưới chân con xin chết.

Hai đường thẳng song song

Những câu chuyện tình yêu tôi đọc trong sách vở luôn tuân theo một khuôn mẫu nhất định: con trai giỏi và yêu toán, con gái lại thích văn chương. Cũng có lẽ vì người ta cho rằng phụ nữ thường yếu đuối, dễ xúc động qua những vần thơ bay bổng hay những mảnh đời tái hiện dưới ngòi bút của các nhà văn. Ấy thế mà chúng ta lại đi theo chiều ngược lại với quy ước ấy - trong đầu em dày đặc những con số, những đường biểu diễn đồ thị ngoằn nghèo, và cơ man nào là những cos, sin, cotang... trong một ma trận đầy dẫy những chiều không gian, những khối vuông tròn mà tôi chẳng làm sao có thể hiểu được.

Cao nguyên ngày trở lại

PenséeQuá khứ là cái đã đi qua và không bao giờ trở lại. Dẫu nhớ thương, hoài vọng cũng không ai có thể nào kéo ngược bánh xe thời gian. Biết vậy mà tôi vẫn cố quay lại mảnh đất này. Một lần, và lại một lần, để kiếm tìm một cái gì đấy mà ngay cả bản thân mình cũng không rõ. Chẳng thể gọi tên. Có thể đó là một miền ký ức xa xăm. Cũng có thể chỉ là những thoáng hư vô của hiện tại, quá khứ và tương lai đan xen trong muôn triệu hình thù bất định đang nhảy múa. Vũ điệu của số phận. Vũ điệu của tôi, và em. Và, giữa trùng trùng vây phủ của những cảm giác vô danh, tôi nhớ em. Nỗi nhớ không tên tuổi.

1 2
20 entries mới cập nhật
www.matviet.com
Phiên bản 2.1.2
Bản quyền © 2004-2010 của LÊ HOÀNG - PHẠM THÀNH NHÂN