|  |
Matviet.com : Thùng rác Thùng rác | Face-2-Go |
Một mạng xã hội có sự chống lưng từ chính phủ cạnh tranh trực tiếp với các mạng xã hội tư nhân liệu có thể xem là bảo hộ thương mại không? Câu hỏi này xuất hiện khi tôi liên tưởng tới những vụ kiện chống phá giá thời gian qua như vụ kiện cá basa, vụ kiện giày da... VTC là một đơn vị kinh doanh, không phải một cơ quan nhà nước. Thế mà nó lại được một Bộ trưởng khuyến khích mọi người tham gia thì phải chăng chính phủ đã và đang bảo lãnh cho doanh nghiệp này? Nếu chính phủ bảo lãnh, khi đơn vị này có sai phạm, chính phủ sẽ chịu trách nhiệm và bồi thường?
| Diễn!!! |
Míttinh chào mừng 30/4 vừa qua tại TP.HCM cũng đã diễn ra trong khung cảnh tương tự, nghĩa là không phải ai muốn vào khu vực biểu diễn là vào mà phải là những người được chọn. Diễn viên, nhà báo, quan chức, khách mời... Mỗi người, đương nhiên, đều phải đeo thẻ hoặc gắn bông giấy để nhận diện. Kết quả là, nhìn những tấm ảnh chụp lễ míttinh, mình không làm sao có thể tiêu hóa nổi. Hàng hàng lớp lớp quân nhân tay bồng súng, ngực đeo... thẻ. Dân quân tự vệ cũng thẻ, gái tơ cũng thẻ và cả thanh niên cũng thẻ nốt trong khi xe tăng giả chạy tung tăng trên đường.
| Hỗn số ngàn năm |
Sự thực là, với khả năng lưu trữ, bảo quản hiện nay thì để con cháu chúng ta biết thời đại 2010 con người sống man mọi như thế nào thì chẳng cần chi phải quăng 1000 hiện vật vào lòng đất. Chúng ta cứ chụp hình chúng, quay video clip, viết các bản mô tả và... ném lên internet là xong. Hoặc không thì bỏ vào một cái đĩa cứng cũng được. Chuyện các nhà khoa học, các chuyên gia trong nhiều lĩnh vực không hề được tham khảo ý kiến hay những tranh cãi khác quanh dự án đến mức nó phải dừng lại thì báo chí đã nói nhiều rồi, tôi xin không nhắc lại kẻo làm mất thì giờ của bạn. Điều tôi thắc mắc là liệu 1000 năm sau (ví thử dự án được triển khai) thì liệu những người đào chúng lên có phải là con cháu chúng ta không hay con cháu người Hán, người Xiêm, người nào khác?
| Hỗn loạn |

Lần thứ hai diễn ra sự kiện, theo suy luận thông thường, Hà Nội đã có thừa kinh nghiệm đảm bảo an ninh cho lễ hội bởi tình trạng cướp phá hoa đã từng diễn ra ở mức được xem là nghiêm trọng trong lần tổ chức trước và cả ở hai lễ hội Hoa anh đào. Thế nhưng không! Ngay từ tối 30/12, hàng ngàn người đã "bao vây" khu vực diễn ra lễ hội và chen lấn, và xô đẩy... Bên trong hàng rào sắt là lực lượng an ninh được liên tục tăng cường. Nhìn những hình ảnh đăng tải trên VNExpress, tôi lại nhớ đến những tháng ngày người dân thủ đô hừng hực khí thế đi cướp chính quyền 65 năm trước hoặc những cuộc biểu tình thường thấy khắp đó đây. Kết quả của khí thế hừng hực kia là BTC phải dời ngày khai mạc sang 31/12 - động thái đã giúp những bông boa nhỏ bé, tội nghiệp kia sống được thêm một ngày chờ cơn biến động.
| Khó ngửi giữa đêm khuya | Sau khi entry này được đăng tải, khả năng cực lớn là tớ sẽ phải nhận vài cuộc điện thoại... đòi bài. Lý do đơn giản vì tớ còn nợ bài một số nơi, đều là chỗ thân tình cả, mà lại dành thời gian viết entry. Oa oa... Xin cô bác anh chị em thứ lỗi. Entry này nếu không viết ra, tối nay tớ không thở nổi, làm sao viết được bài? Tình hình là tớ vừa mới xem một bài báo có tựa đề "Sập bẫy" PR của đại nhà báo Tường Hương, đăng ngày 2/9/2009 (chú ý ngày nha bà con) trên tờ Văn nghệ Công an. Quả thực, cứ qua mỗi đoạn trong bài là một lần tớ cảm nhận được cái mùi kỳ lạ, đặc biệt khó ngửi xộc vào mũi. Entry này, như thế, chỉ là một cú thở hắt ra của tớ với hy vọng bản thân sống sót nổi đêm nay.
| Một xóm nghèo ven sông có con đò tên là... | ... là gì nhỉ? Nếu bạn mê nhạc, có biết Hoàng Thi Thơ, hẳn câu trả lời sẽ là "đò Bến Hạ". Dù bạn có từng trải nghiệm cuộc chiến Việt Nam hay không, dù bạn thuộc phe phái nào, tớ vẫn tin bạn sẽ đồng ý rằng "Chuyện tình cô lái đò Bến Hạ" là một chuyện tình đẹp. Và cố nhiên, cũng như trong nhiều entry khác tớ từng viết thì nội dung entry này... không có tí tẹo liên quan gì đến cô lái đò Bến Hạ và cũng chẳng có chuyện tình nào cả. Con đò tớ sắp nói có cái tên lạ lắm - đò Hỗ Trợ. Như thế, nếu hát, chúng ta sẽ phải hát rằng "Một xóm nghèo ven sông có con đò tên là đò Hỗ Trợ".
| Phẫn nộ tại phòng giao dịch FPT | Giữa vòng vây của những khách hàng đang giận dữ vì "Tiền thì luôn thu đủ, đóng cước chậm một chút là cắt, nhưng dịch vụ thì cà giựt vậy sao tụi tui làm ăn?", chàng nhân viên FPT trả lời: "Dạ, đây là sự cố chung. Thôi các anh chị chịu khó ghi lại tên với số điện thoại vô đây [Anh chàng đưa... mặt sau tờ giấy đề nghị thu cước lượm trên bàn - Chú thích của Phạm Thành Nhân], khi nào khắc phục xong tụi em sẽ điện thoại thông báo". Một chị chủ tiệm net cắc cớ hỏi: "Sự cố chung là sao?". Một chàng nhân viên khác, đeo kính cận, trả lời: "Dạ là mạng nào cũng bị vậy hết". Chị chủ tiệm: "Sao tui chuyển qua xài VNN không bị?". Anh chàng lặng im, lặp lại: "Dạ, đây là sự cố chung nó vậy".
| 85.789.573 + 9 | Theo kết quả cuộc tổng điều tra dân số, tỷ lệ nam/nữ ở Việt Nam là 49,5%/50,5%, nghĩa là nữ vẫn thừa mà nam vẫn thiếu. Phải vậy không? Ừ, có thể lắm! Song nếu lấy con số đó mà tự sướng thì xin lỗi, em chịu hỏng nổi. Căn cứ theo hồ sơ của các bệnh viện phụ sản thì dạo này cứ 112 bé trai được sinh ra thì mới có 100 bé gái. Nghĩa là rồi 20 năm sau sẽ có tối thiểu 12 chàng trai ế vợ. Tớ nói tối thiểu là vì phải trừ bớt số chị em đi lấy chồng Đài, chồng Hàn..., trừ luôn số chị em bị bán qua biên giới, trừ cả số chị em mà mấy anh hai môi răng dzớt mất khi họ sang đây làm lao động phổ thông. Cho nên bạn nào đang ham hố con trai thì coi đấy mà chuẩn bị tinh thần chiến đấu với mấy anh bạn lạ.
| Shock and Sick | Tớ bệnh. Bệnh từ tối hôm thứ 5, ngay sau khi nói chuyện điện thoại với bà chị. Kể cũng lạ! Đã lâu lắm rồi tớ mới shock nặng như thế chỉ vì một cuộc điện thoại. Và sau khi nói qua lại một hồi thì tớ lăn đùng ra bệnh. Tính ra trong đời làm báo tớ đã va chạm nhiều người, đối mặt với nhiều chuyện và tùy theo mức độ nghiêm trọng của sự kiện mà tớ sẽ dành cho nó một khoản thời gian xứng đáng để ngẫm suy trước khi quyết định sẽ làm gì sau đó. Cuộc điện thoại của bà chị, theo tớ, là nghiêm trọng dù trên bề mặt tưởng giản đơn. Thế nhưng lần này thì tớ lại suy nghĩ rất nhanh và quyết định cũng nhanh như chớp - tớ không thể dừng lại. Đây là con dê của tớ và chính tớ chứ không phải ai khác phải đi dắt nó về.
| 1 2 3 4 5 6 7
 |
|---|
|  | |