NỘI DUNG CHÍNH
Âm nhạc
Điện ảnh
Xã hội
Quảng cáo
Thùng rác
Cà phê .NET
Tình cảm
Trà đá IT
Thiện nguyện
Văn chương
Nhật ký cho em
Nobilinchu

Matviet.com : Better Choices 4 Faster Growth
Reviews of JavaScript and Friends
Cống Hiến 2008

Nhân nói chuyện giải Cống Hiến, bỗng nhiên tớ thấy mình cũng có nhiều cống hiến quá đấy chứ và cống hiến lớn nhất của tớ cho nhân loại nằm ở chỗ tớ... yêu nhiều. Này, chẳng phải là thiên hạ vẫn hay nói tình yêu là cội nguồn của bao nhiêu thứ đó sao? Cỡ như Victor Hugo còn phải bảo "Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta được thêm ngày nữa để yêu thương" hay kiểu như "Thiếu tình yêu trái đất chẳng xoay vòng, và nhân loại sẽ đến ngày tận thế". Đấy, tớ đã cống hiến sức lực, thời gian, thậm chí tiền bạc để giúp cho trái đất tiếp tục xoay, để sau những đêm tối đen ánh mặt trời lại tỏa sáng, để những cô em má đỏ môi hồng còn thấy đời đẹp như buổi bình minh.

Tây du ký

Nạn nhân của quán chính là Mr. Đàm. Anh gọi cô phục vụ, bảo: "Em ơi cho anh một lon bò húc". Cô nàng dõng dạc: "Đây hỏng có bò húc, có bò cụng hà". Một giây xử lý thông tin, Mr. Đàm nói: "Ừ thì không có bò húc thì cho anh bò cụng cũng được" và nhìn tớ với ánh mắt như thể anh vừa rơi vào hành tinh nào đấy chứ không phải địa cầu. Một chốc sau, người bạn khác trong bàn, khi được hỏi anh uống gì, đáp: "Cho anh ly giống anh Hưng vậy". Cô nàng hiên ngang: "Ly giống anh Hưng hỏng có". Hỏng có là sao chời? Mr. Đàm cứu bồ: "Em cho anh ấy một lon bò cụng luôn giúp anh nhé!". Lời đáp từ người đạp Tây Đô nguyên văn như sau: "Hết bò cụng òi. Hôm nay ăn chay, hỏng có bán bò cụng". Tới đây thì tớ chịu, không có cách giải thích nào nữa hết. Tớ chỉ có thể khuyên bạn rằng nếu có đến Tây Đô và nếu nhắm khả năng chịu đựng được những điều trên thì hẵn đến quán Dạ Lý, không thì nên tìm quán khác.

Em xi xi xí xì!

Thế giới chúng ta đang sống đã có quá nhiều sự nhẹ nhàng, dễ dãi, thậm chí là hời hợt. Không nói chi xa xôi, nói mấy bộ phim vừa đoạt giải Oscar vừa rồi (tớ đoán là nhiều bạn trong số các bạn đã xem ít nhất vài phim) thì so với tiểu thuyết mà từ đó phim được tạo sinh thì bản phim trở nên quá sức nhẹ nhàng và tất nhiên không chuyển tải hết được sức nặng của tác phẩm văn học. Hai cuốn truyện mà tớ rất thích là cuốn Bay trên tổ chim cúc cu và cuốn Mùi hương khi được chuyển thành phim bỗng trở nên chán ốm. Thôi thì tớ đành chọn làm việc khó, hỏi những câu khó nhằn, nói những điều mệt óc, nhỡ có bị gọi là khó tính, khó chịu, đắng như khổ qua thì cũng đành thôi.

Ạc nút?!

Mới đây, theo thông tin lụm được từ các thông tấn xã vĩa hè thì trên bầu trời hàng show online đã xuất hiện thêm một nhân vật mới, được giang hồ gọi là đối thủ cạnh tranh của Sandy. Nghe đâu nickname của bạn này là Winky và bộ ảnh của Winky tớ phải gọi là một tai họa thực sự của nhiếp ảnh khi ánh sáng không hề được xử lý, máy buộc phải đặt ở độ nhạy sáng cao và kết quả tất yếu là tình trạng vỡ hạt thảm hại trên từng khuôn hình. Về tạo hình, những nếp ngấn trên cơ thể (do mặc đồ chip) không hề được xóa đi. Những điểm phô của cơ thể cũng không hề được che đậy. Suy ra, tớ chỉ có thể nói, cũng như bộ ảnh của Thùy Dung, bộ ảnh của Winky chỉ đơn thuần là một bộ ảnh "Nào thì nude" và chấm hết.

Ừ thôi em về! (Cập nhật: 8/3/2009)

Nhiều ngày sau, gã vẫn cố tái tạo lại trong suy tưởng cái-gì-đó gã khẳng định mình từng chạm vào nhưng không thành công. Những khung hình nhạt nhòa, vô hồn càng khiến gã thêm bức bối. "Ôi, cô gái, tôi yêu em mất rồi, hay nói đúng hơn là tôi đã trót yêu cái EM của em, đâu đó trong em, ngoài em hoặc cũng có thể chính là em". Gã nhớ ở khoảng giữa của hôm ấy và hôm nay, gã đã cố thiết lập một sự liên hệ. Đôi khi trong những điểm giữa nào đấy gã đã tự cười mình quá trẻ con khi tin vào duyên số và lại tự bào chữa ngay rằng ngay cả việc chúng ta nổi mụn nhọt cũng là định mệnh. Chẳng phải việc chàng trai Jamal Malik chiến thắng trò chơi truyền hình "Ai là triệu phú?" trong Slumdog millionaire cũng đã được định mệnh viết ra sao.

Oh, một cảm giác rất... Yogurt!

Đại khái sau khi đọc mấy topic về sữa chua, bọn tớ quyết định tự mình làm ở nhà cho an toàn. Rứa là Lin Chu nhà tớ lôi đồ nghề ra, đun đun nấu nấu ủ ủ và kết quả là... hỏng bét bởi nàng để nhiệt độ quá cao. Theo như hướng dẫn thì nhiệt độ đun hỗn hợp sữa chua tương ứng với nước nóng hơn nước tắm một tẹo trong khi nàng Lin Chu nhà tớ khoái tắm nước nóng ui là nóng nên sữa chua bị overheat. Lần làm lại, nàng đã phải cậy tới cái ngón tay út ngọc ngà kiêu sa của tớ để thử nhiệt độ. Hễ tớ la "Nóng quá!" thì nàng hạ nhiệt độ xuống cho đến khi tớ bảo "Ờ, vầy tắm được nè!" thì nàng mới cho hũ da ua cái vào. Để đỡ phiền toái cho mọi người và để bảo đảm rằng những ai không có được cái ngón tay út thần diệu như tớ vẫn làm được da ua ngon lành, tớ đề nghị nên sắm một cái nhiệt kế, rảnh rảnh lấy ra kẹp nách coi nhiệt độ của mình bao nhiêu cũng được mà.

Phí... làm tình

Để góp tay bảo vệ môi trường, hạn chế việc làm tình bừa bãi, giáo dục ý thức trách nhiệm cho công dân, JavaScript tôi kiến nghị nhà nước nên lập tức ban hành thuế làm tình trên mọi công dân. Phàm cứ hễ ai làm tình là phải đóng thuế bảo vệ môi trường. Làm tình càng nhiều càng phải đóng thuế cao. Thuế làm tình, tất nhiên là đánh vào người làm tình. Phí thu gom và tái chế bao cao su tất nhiên phải do nhà sản xuất chi trả mà không được tính vào giá thành sản phẩm. Bên cạnh việc đánh thuế, JavaScript cũng khuyến khích mọi người làm tình an toàn bằng cách thủ dâm nhẹ nhàng để ít tiết mồ hôi hoặc khi làm tình không nên dùng bao cao su mà nên dùng ruột cừu, bong bóng cá... là những loại sản phẩm thân thiện với môi trường.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 / 37
10 entries được xem nhiều nhất 30 ngày qua
www.matviet.com
Phiên bản 2.1.2
Bản quyền © 2004-2010 của LÊ HOÀNG - PHẠM THÀNH NHÂN